Thư của người đang ở Kontum
Download
1 / 14

thư của người đang ở Kontum - PowerPoint PPT Presentation


  • 128 Views
  • Uploaded on

thư của người đang ở Kontum. thơ Trần Kiêu Bạc. ( bài thơ viết sau khi đọc truyện ngắn:Khép Một Vầng Trăng" của NN). nguyên nhung thực hiện. Anh muốn gởi em những chùm sợi nhớ Theo cụm mây buồn vướng lại Kontum Suối không reo dã quỳ chưa kịp nở Ngày không sương lại rớt tiếng mưa rừng.

loader
I am the owner, or an agent authorized to act on behalf of the owner, of the copyrighted work described.
capcha
Download Presentation

PowerPoint Slideshow about ' thư của người đang ở Kontum' - maegan


An Image/Link below is provided (as is) to download presentation

Download Policy: Content on the Website is provided to you AS IS for your information and personal use and may not be sold / licensed / shared on other websites without getting consent from its author.While downloading, if for some reason you are not able to download a presentation, the publisher may have deleted the file from their server.


- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - E N D - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Presentation Transcript

thư của người đang ở Kontum

thơ Trần Kiêu Bạc

( bài thơ viết sau khi đọc truyện ngắn:Khép Một Vầng Trăng" của NN)

nguyên nhung thực hiện


Anh muốn gởi em những chùm sợi nhớ

Theo cụm mây buồn vướng lại Kontum

Suối không reo dã quỳ chưa kịp nở

Ngày không sương lại rớt tiếng mưa rừng


Đất ở đây như trộn đầy cát trắng

Không đỏ màu vội lấm những eo thon

Đường có bụi còn nón nghiêng làm dáng

Ở cao nguyên vẫn yểu điệu Sàigòn


Dòng Dakbla vẫn lừ đừ trôi ngược

Chảy ngập ngừng cho áo mới thành thơ

Muốn gởi em cơn mưa về bất chợt

Cho ướt mềm vai nhỏ khuất ngoại ô


Hoa mọc trên cao hoa trườn xuống thấp

Trải sắc vàng lãng đãng bóng Dakbla

Nhớ áo vàng em ôm vào ngăn cặp

Lạnh vai anh ôm thép súng nhớ nhà


Ao ước mãi làm cánh diều no gió

Chở về em ngân vọng khúc mưa rừng

Gởi dã quỳ, gởi theo ngàn dấu hỏi

Em quê nhà có chợt nhớ Kontum?


Anh muốn gởi em những chùm sợi nhớ

Theo cụm mây buồn vướng lại Kontum

Suối không reo dã quỳ chưa kịp nở

Ngày không sương lại rớt tiếng mưa rừng

Đất ở đây như trộn đầy cát trắng

Không đỏ màu vội lấm những eo thon

Đường có bụi còn nón nghiêng làm dáng

Ở cao nguyên vẫn yểu điệu Sàigòn

Dòng Dakbla vẫn lừ đừ trôi ngược

Chảy ngập ngừng cho áo mới thành thơ

Muốn gởi em cơn mưa về bất chợt

Cho ướt mềm vai nhỏ khuất ngoại ô

Hoa mọc trên cao hoa trườn xuống thấp

Trải sắc vàng lãng đãng bóng Dakbla

Nhớ áo vàng em ôm vào ngăn cặp

Lạnh vai anh ôm thép súng nhớ nhà

Ao ước mãi làm cánh diều no gió

Chở về em ngân vọng khúc mưa rừng

Gởi dã quỳ, gởi theo ngàn dấu hỏi

Em quê nhà có chợt nhớ Kontum?

TRẦN KIÊU BẠC.


ad